Một lời cảm ơn bằng gốm gửi đến người từng lặng lẽ có mặt đúng lúc.

Anh giữ lại cặp ly Bizen này vì ngay từ lúc đặt chúng cạnh nhau, anh đã nghĩ đến một người.
Không phải nghĩ theo kiểu món đẹp thì muốn khoe. Cũng không phải để kể một câu chuyện gốm cho có màu sắc. Mà là một cảm giác rất rõ: hai chiếc ly này nên tách ra, mỗi chiếc đi về một nơi, để giữ một mối dây âm thầm giữa hai người từng gặp nhau trong những đoạn đời không dễ nói thành lời.
Cặp ly vẫn còn mới. Chưa từng qua tay người dùng. Trên thân gốm màu kem đất là những vệt lửa cam chảy xuống tự nhiên, không đều, không cố làm duyên. Cái đẹp của nó không nằm ở sự hoàn hảo, mà nằm ở cảm giác đã đi qua lửa mà vẫn còn giữ được sự ấm lành.

Anh nhìn cặp ly ấy, rồi nghĩ đến một kiểu tình nghĩa rất khó gọi tên.
Có những người không ở cạnh mình mỗi ngày. Không nhắn tin đều đặn. Không hứa sẽ có mặt mãi mãi. Nhưng vào đúng những lúc lòng anh đổ xuống, họ lại xuất hiện.
Không ai gọi. Không ai nhờ. Vậy mà họ vẫn đến, như thể đâu đó trong số phận đã có sẵn một lời dặn: khi người này yếu lòng, phải có người kia đưa tay ra đỡ.
Họ không cứu anh bằng đạo lý.
Không bắt anh phải mạnh mẽ ngay lập tức.
Không nói những câu nghe rất đúng nhưng làm lòng người đau thêm.
Họ chỉ lặng lẽ ở đó.
Đưa một bờ vai.
Đưa một bàn tay.
Đưa một khoảng im lặng đủ hiền để anh được ngồi xuống, được thở, được đau, rồi từ từ bình tĩnh lại.
Rồi khi anh đã ổn hơn, người ấy lại lặng lẽ trở về với đời sống riêng của mình.
Không giải thích nhiều.
Không níu lại.
Không đòi ghi công.
Cũng không bắt anh phải gọi tên mối liên kết ấy là gì.

Có khi nghĩ lại, anh vừa biết ơn, vừa thương, vừa có chút trách nhẹ. Trách vì sao người ta có thể xuất hiện đúng lúc đến vậy, rồi cũng rời đi tự nhiên đến vậy. Nhưng sau cùng, anh hiểu: không phải ai bước vào đời mình cũng để ở lại lâu dài. Có người chỉ được số phận gửi đến như một nhịp cầu. Đưa mình qua một đoạn nước sâu. Qua rồi, cầu lại chìm vào sương.
Cặp ly này, vì vậy, không chỉ là đồ dùng.
Nó giống một lời cảm ơn bằng gốm.
Một chiếc ở lại với anh.
Một chiếc để dành cho người từng lặng lẽ kéo anh qua những đoạn đời rất tối.

Anh từng nghe nói, gốm Bizen càng dùng lâu càng thấm dấu tay, dấu nước, dấu thời gian và dấu người sở hữu. Không biết điều đó đúng đến đâu theo nghĩa vật chất. Nhưng theo nghĩa của lòng người, anh tin là có.
Một chiếc ly nếu được cầm lên mỗi ngày, qua những buổi sáng còn mơ ngủ, những chiều lặng thinh, những đêm lòng không yên, thì sớm muộn gì nó cũng không còn là vật vô tri nữa. Nó trở thành một phần rất nhỏ trong đời sống của người ấy.
Anh chưa giao chiếc ly kia đi.
Hiện tại, cả hai vẫn còn ở shop. Đứng cạnh nhau trên mặt bàn, như hai người đã được đặt chung một đoạn duyên nhưng chưa chính thức chia tay để đi về hai phía.
Anh chỉ viết những dòng này như một lời nhắn nhẹ.
Nếu người ấy đọc được, và trong lòng còn muốn nhận chiếc ly này, thì cứ ghé qua. Không cần hứa hẹn. Không cần giải thích. Cũng không cần làm cho khoảnh khắc ấy trở nên trang trọng quá mức.

Chỉ cần đến, cầm chiếc ly lên, rồi mang về dùng.
Từ đó, mỗi người một chiếc.
Không phải để ràng buộc nhau.
Không phải để gọi tên một mối quan hệ cho thật rõ.
Mà để ở một nơi nào đó, giữa những ngày rất bình thường, khi một người chạm tay vào chiếc ly của mình, sẽ nhớ rằng: từng có một người anh em đã lặng lẽ có mặt đúng lúc mình cần nhất.

Và đôi khi, trong đời này, chỉ cần vậy thôi cũng đã là một thứ ân tình rất sâu.
Nét Gốm 119
Gốm đẹp vì người thương!!

