Gàu nước bằng gốm – ký ức của một cánh đồng xa

Có những món gốm đẹp vì men.
Có những món gốm đẹp vì họa tiết.
Nhưng cũng có những món gốm… chỉ cần nhìn thôi đã nghe mùi đất.

Gánh đầy ký ức quê nhà,
Gàu nay yên vị cho ta nhớ đồng.

Thoạt nhìn, nó chẳng cầu kỳ. Dáng tròn, thân dày, màu nâu pha xám của đất nung. Bề mặt sần thô, lộ hạt đất như vừa bước ra từ lò lửa. Những đường khía dọc quanh thân gợi hình những tấm ván gỗ ghép lại, còn hai vòng gân nổi chạy quanh giống như đai tre buộc chặt chiếc gàu của người nông dân ngày xưa.

Nhưng điều làm chiếc gàu này khác biệt nằm ở cảm giác khi chạm vào.

Nó nặng.
Rất nặng.

Gần năm ký gốm đặc, cầm lên trĩu cả tay. Một chiếc gàu như vậy nếu dùng để múc nước thì chắc chẳng ai mang nổi qua hết một buổi đồng. Bởi vậy, nó không phải là nông cụ thật. Nó là một hình tượng của nông cụ, được nghệ nhân giữ lại trong gốm, như giữ lại một mảnh ký ức của đời sống làng quê.

Màu đất trên thân chuyển dần từ nâu xám sang đỏ cam ở đáy, giống hệt màu của ruộng sau mùa gặt, khi đất khô lại dưới nắng chiều. Lớp men phủ mỏng, đủ để giữ bề mặt nhưng không che đi sự thô ráp của đất. Nhìn vào chiếc gàu này, người ta dễ tưởng tượng ra một giếng nước bên bờ ruộng, một chiếc đòn gánh tre, và những bước chân lội bùn của người nông dân trở về khi mặt trời đã xuống thấp.

Có lẽ vì vậy mà chiếc gàu gốm này không cần phải di chuyển. Nó hợp nhất khi được đặt yên ở một góc sân, cạnh tiểu cảnh hay gốc cây, chứa đầy nước mưa hoặc vài cánh bèo nhỏ. Khi đó, nó không chỉ là một vật trang trí. Nó trở thành một ký ức bằng gốm.

Đối với Nét Gốm 119, những món gốm như thế luôn có một giá trị rất riêng. Bởi chúng không chỉ là đồ vật. Chúng mang theo hơi thở của đất, của lao động, của một thời mà nước phải gánh, ruộng phải cày, và bữa cơm quê giản dị nhưng đậm tình.

Chiếc gàu này vì thế không chỉ đứng ở góc vườn.
Nó đứng ở đâu đó… trong ký ức của rất nhiều người.

Gánh đầy ký ức quê nhà,
Gàu nay yên vị cho ta nhớ đồng.

Đứng yên trong một góc vườn.
Đứng yên cạnh một tiểu ccảnh nhỏ.
Đứng yên như một mảnh ký ức được giữ lại bằng đất nung.

Và chính sự đứng yên ấy lại làm cho hình ảnh chiếc gàu trở nên sống động. Bởi trong dáng gốm mộc mạc kia, thấp thoáng cả một đời sống nông nghiệp quen thuộc: giếng nước, bờ ruộng, đòn gánh tre, và những bước chân lội bùn trở về khi mặt trời đã xuống thấp.

Đất khi thành gốm thường mang theo ký ức của lửa.
Nhưng đôi khi, đất còn giữ lại cả ký ức của con người.

Chiếc gàu gốm này vì thế không chỉ là một vật trang trí sân vườn. Nó là một hình tượng. Một chiếc gàu đã thôi xách nước, nhưng vẫn gánh theo những mùa lúa cũ, những buổi chiều đồng xa, và mùi đất sau cơn mưa đầu hạ.

Đặt chiếc gàu ấy giữa không gian tĩnh lặng, tự nhiên thấy hai câu lục bát kia như vừa bước ra từ chính dáng gốm:

Gánh đầy ký ức quê nhà,
Gàu nay yên vị cho ta nhớ đồng.

Có lẽ vì thế mà chiếc gàu không cần phải nói gì thêm.
Chỉ cần đứng đó thôi… cũng đủ làm cho cánh đồng xưa trở về.

PHI MÃ NHẬP TRẠCH-THĂNG ĐƯỜNG NỘI LỰC

Ngày 17 tháng Giêng – Nét Gốm 119

Sau Rằm Nguyên Tiêu, khi không khí Tết đã dịu lại, những ngày đầu năm không còn rộn ràng như trước, cũng là lúc con người ta bắt đầu sắp xếp lại mọi thứ cho một năm mới dài phía trước. Với Nét Gốm 119, ngày 17 tháng Giêng năm nay đánh dấu một khoảnh khắc nhỏ nhưng rất đáng nhớ: chiếc đĩa gốm Bát mã truy phong chính thức được đặt lên vị trí trưng bày trong nhà.
Chiếc đĩa có đường kính 50cm, xương gốm dày, cầm lên rất chắc tay. Bề mặt men mang sắc nâu lụa trầm, không bóng gắt mà dịu như ánh sáng phủ trên một tấm tranh cổ. Nhìn gần, lớp men ấy gợi cảm giác giống như một bức họa được in trên giấy lụa – mềm mại, sâu và có độ tĩnh rất đặc biệt.

Trên nền men ấy là hình ảnh tám chú ngựa đang phi nước đại. Mỗi con một dáng, một nhịp bước, một hướng nhìn. Có con bờm tung trong gió, có con thân mình vươn dài trong thế lao tới, có con lại như vừa chuyển mình từ phía sau để nhập vào đàn. Tất cả tạo nên một chuyển động mạnh mẽ, liên tục và đầy sinh khí.

Ở vị trí trung tâm là chú ngựa nâu sẫm – hình thể vững, cổ cao, ánh mắt như đang nhìn thẳng về phía trước. Không cần quá nhiều chi tiết cầu kỳ, chỉ riêng thế đứng và bước chân của chú ngựa này đã đủ tạo nên một điểm tựa cho toàn bộ bố cục bức tranh. Nhìn lâu, người ta dễ có cảm giác như cả đàn ngựa đang dồn lực về phía trước, mang theo một dòng năng lượng mạnh mẽ và bền bỉ.

Trong hội họa Á Đông, hình tượng “Bát mã” từ lâu đã gắn với ý nghĩa về sức mạnh, sự bền chí và hành trình tiến lên không ngừng. Tám con ngựa phi trong gió, vượt qua bụi đất và khoảng cách, thường được xem như biểu tượng cho vận hội mới, cho sự khai mở của con đường phía trước.
Nhưng khi chiếc đĩa này được đặt vào góc trưng bày trong nhà, ngay dưới chân cầu thang dẫn lên tầng trên, cảm nhận lại có thêm một tầng ý nghĩa khác. Từ vị trí của chiếc đĩa nhìn lên, phía sau là những bậc thang đi lên cao dần. Đàn ngựa phía trước như đang phi vào không gian ấy, rồi tiếp tục hướng lên phía trước.

Chính khoảnh khắc đó đã gợi ra một cái tên khác cho tác phẩm:

“Phi Mã Nhập Trạch – Thăng Đường Nội Lực.”

Đàn ngựa không chỉ là một hình ảnh trang trí. Trong không gian sống, nó giống như một biểu tượng của sinh khí đang bước vào nhà. Không ồn ào, không khoa trương, nhưng vẫn mang theo một sức chuyển động rất rõ ràng. Từ mặt kệ kính tĩnh lặng, bức tranh mở ra cảm giác về một hành trình đang tiếp tục.

Có lẽ vì vậy mà chiếc đĩa này đã được giữ lại trong thùng suốt những ngày đầu năm. Không vội vã đem ra trưng bày, chỉ chờ đến sau Rằm tháng Giêng – khi nhịp sống đã trở lại bình thường, khi lòng người cũng bớt đi phần tất bật của những ngày Tết.

Ngày 17 tháng Giêng, chiếc đĩa được đặt lên giá đỡ, lau nhẹ lớp men, xoay đúng góc nhìn và đứng yên trong không gian của Nét Gốm 119. Xung quanh là vài chiếc bình lam quen thuộc, một bộ trà Bách Hoa gam hồng dịu. Không cần quá nhiều sắp đặt, mọi thứ tự nhiên tạo thành một bố cục hài hòa giữa động và tĩnh.

Nhìn đàn ngựa phi trên mặt đĩa, phía sau là những bậc thang đang mở lên, người ta dễ cảm thấy trong lòng mình cũng có thêm một chút gì đó rất nhẹ: một niềm tin nhỏ vào sự bền bỉ, vào con đường phía trước, và vào thứ nội lực âm thầm mà mỗi người đều đang nuôi dưỡng trong cuộc sống của mình.
Đôi khi, một món gốm đẹp không chỉ nằm ở kỹ thuật chế tác hay giá trị vật chất. Điều khiến nó ở lại lâu dài trong không gian sống, chính là khả năng gợi ra một câu chuyện – một cảm xúc – hay một suy nghĩ lặng lẽ nào đó trong lòng người ngắm.
Với chiếc đĩa Bát mã truy phong này, câu chuyện ấy có lẽ giản dị thôi:

Một đàn ngựa đang phi.
Một con đường đang mở.
Và trong ngôi nhà nhỏ của mình, người chủ chỉ mong giữ lại được một chút nội lực bình yên cho năm mới bắt đầu.

Trong thế giới của gốm, mỗi món đồ đều mang theo một hành trình riêng. Có chiếc bình đến rồi đi rất nhanh, có món gốm chỉ ở lại một thời gian ngắn trước khi tìm được người hữu duyên. Nhưng cũng có những món đồ khi đặt xuống một góc nhà lại tạo nên một cảm giác rất khác – như thể chúng đã tìm được đúng nơi mình nên thuộc về.

Chiếc đĩa Bát mã truy phong tại Nét Gốm 119 có lẽ thuộc về trường hợp ấy. Không chỉ bởi vẻ đẹp của men gốm và nét vẽ, mà còn vì khoảnh khắc nó được đặt vào vị trí trưng bày trong nhà, đàn ngựa trong tranh dường như mang theo một dòng sinh khí rất rõ ràng: bước vào, lan tỏa, rồi tiếp tục hướng lên phía trước.

Từ khoảnh khắc đó, chiếc đĩa được ghi nhận như Báu vật #5 của Nét Gốm 119 – một dấu mốc nhỏ trong hành trình sưu tầm và gìn giữ những món gốm đẹp.

Và biết đâu, nhiều năm sau khi nhìn lại, người ta sẽ vẫn nhớ đến góc kệ nhỏ này, nơi đàn ngựa đã bắt đầu cuộc “phi mã nhập trạch” của mình vào một ngày 17 tháng Giêng rất yên bình.
Nét Gốm 119
Gốm đẹp vì người thương!!

BÌNH STONEWARE CAO NHIỆT – SỨC MẠNH CỦA SỰ TĨNH LẶNG

Cao 21,5cm
Đường kính miệng 12cm
Đường kính đáy 11cm
Chu vi thân 69cm

Stoneware nung cao nhiệt.
Hai lớp men – nâu đất và xanh biển đậm.

Thoạt nhìn, chiếc bình này không ồn ào. Đặt giữa nhiều bình khác, nó không tìm cách gây chú ý. Nhưng ánh mắt lại dừng ở đó. Không hiểu vì sao. Và rồi tay tự nhiên đưa lên, nhấc nó xuống.

Lớp men nâu chảy tự do trên nền xanh biển đậm, tạo thành những mảng trừu tượng như địa tầng của đất và nước. Không có đường viền cố ý. Không có sự sắp đặt cầu kỳ. Tất cả là kết quả của lửa và thời gian.

Phần men xanh biển nhìn kỹ sẽ thấy rạn rất mảnh. Loại rạn này không phải hiệu ứng ngay khi ra lò. Nó hình thành theo năm tháng, do sự chênh lệch co giãn giữa xương gốm và men. Những đường rạn ấy kín đáo như vết chân chim trên gương mặt từng trải – không làm giảm giá trị, mà làm nó sâu hơn.

Điểm đặc biệt nằm ở phần men nâu khi chảy xuống thấp. Nó không mỏng nhẹ hay tan loãng. Khi dừng lại, lớp men gồ lên rất rõ, tạo thành một đường gân mạnh mẽ tiếp nối với phần men xanh bên dưới. Cảm giác như một lớp áo giáp của chiến binh. Hoặc chiếc áo khoác dày của người lao động – sần sùi, bền bỉ, chịu nắng gió mà không cần bóng bẩy.

Chính chỗ “gồ lên” ấy tạo nên khí chất. Nó không mềm mại theo kiểu trang trí. Nó có độ dày. Có lực. Có khối.

Hai gam màu – nâu đất và xanh biển – tưởng đối chọi, nhưng lại hòa làm một. Không triệt tiêu nhau. Không lấn át nhau. Chúng khóa vào nhau, nâng đỡ nhau, tạo nên một tổng thể nặng ký, vững vàng và đầy nội lực.

Chiếc bình này không chỉ đẹp.
Nó có sức nặng.
Có lực.
Có khí phách.

Không triện đáy. Không cần danh tính.
Có những món gốm không sống bằng chữ ký.
Chúng sống bằng thần thái.

Đặt trong không gian ánh sáng dịu, bên nền gỗ trầm hoặc một cành khô giản đơn, chiếc bình tự trở thành một bức họa hoàn chỉnh. Không cần hoa rực rỡ. Bản thân nó đã đủ.

Có lẽ từ gần nhất để gọi tên cảm giác ấy là: mạnh mẽ.
Nhưng không phải mạnh theo cách phô trương.
Mà là sức mạnh của sự tĩnh lặng.

Và đôi khi, thứ lặng lẽ nhất
lại là thứ giữ ánh nhìn lâu nhất.

Bình men rạn ngọc bích – Khoáng thạch và lửa Nhật Bản

Toàn thân bình được phủ lớp men rạn xanh ngọc bích trầm và sâu.
Không phải màu xanh tươi rực rỡ để gây ấn tượng tức thì, mà là thứ xanh lắng lại như mặt hồ cuối đông.

Hệ thống rạn mịn, phân bố đều, ăn sâu trong lớp men.
Đây là loại rạn cao nhiệt – thứ chỉ có thể sinh ra khi lửa được kiểm soát nghiêm ngặt.

Men không phẳng.
Men có chiều sâu.
Ánh sáng chạm vào là ánh sáng dừng lại.

Chạy quanh thân là một đai bề mặt sa khoáng nổi hạt trắng.

Những hạt “thạch anh” trồi lên không đồng đều, có viên chìm, có viên nổi.
Có chỗ men trong suốt chảy phủ qua, có chỗ khoáng lộ rõ bề mặt.

Đây không phải hiệu ứng trang trí.
Đây là phản ứng của khoáng vật trong môi trường nung cao nhiệt.

Nó gợi nhớ đến địa tầng đá trầm tích, nơi đất và lửa gặp nhau rồi đông lại thành ký ức.

Đặt chiếc bình dưới ánh sáng tự nhiên, ta thấy rõ từng lớp chuyển sắc – từ xanh ngọc sâu đến khoáng nâu sần, rồi lại trở về xanh tĩnh.

Dưới đáy, triện nằm chìm dưới lớp men rạn.

Dấu triện không sắc cạnh, không phô trương.
Nó được đóng trước khi phủ men và nung.

Điều đó có nghĩa:
Đây là một tác phẩm được hoàn thiện trọn vẹn từ đầu đến cuối bởi nghệ nhân, không phải sản phẩm công nghiệp.

Gốm Nhật Bản vốn đề cao tinh thần khiêm nhường.
Triện nhỏ, nhưng giá trị không nhỏ.

  • Cao: 19,5cm
  • Miệng: 10cm
  • Chu vi thân: 68cm
  • Đáy: 10cm
  • Tình trạng: Hoàn hảo

Dáng tròn thấp, vai đầy, cổ gọn.
Tỷ lệ cân đối tạo cảm giác “ổn định” và “đủ”.

Chiếc bình này không cần cắm hoa.
Nhưng nếu cắm, chỉ nên một nhành đơn giản – trúc, salem trắng, hoặc một cành khô mảnh.

Trong mỹ học Nhật, vẻ đẹp không nằm ở sự hoàn hảo tuyệt đối, mà ở chiều sâu và sự lặng lẽ.

Chiếc bình này mang tinh thần ấy:

  • Không phô trương.
  • Không rực rỡ.
  • Nhưng càng nhìn càng thấy mình nhỏ lại trước nó.

Đó là khí chất của gốm nghệ thuật thực thụ.

BÌNH HÚT LỘC KUTANI HOA VĂN HÌNH HỌC – NỘI LỰC QUA TINH THẦN GỐM

Có những món gốm đến với ta như một cuộc gặp tình cờ. Nhưng cũng có những món, ngay từ lần đầu chạm mắt, đã cho ta cảm giác: mình sẽ giữ nó lại, rất lâu. Chiếc bình hút lộc Kutani này và tôi, đã có một cuộc gặp như thế.

Chiều hôm ấy, tôi nhận bình và lập tức bị thu hút bởi những hoa văn trên bề mặt bình. Đặt chiếc bình lên bàn, xoay chậm dưới ánh đèn, nền men đen bóng sâu, phản chiếu nhẹ từng chuyển động. Trên đó, những ô vuông và hình tròn được sắp xếp xen kẽ, đều đặn, nền nếp, không lệch một nhịp nào.

Mỗi ô vuông viền vàng kim, bên trong là lớp men rạn vàng kem đặc trưng của Kutani. Đan xen là họa tiết lá – hoa, phối màu xanh lá, vàng kem, đen và vàng kim, qua nét vẽ tay làm nổi nhẹ trên bề mặt. Tất cả được thực hiện thủ công, trên một thân bình cong tròn, không lưới định hình, không máy móc hỗ trợ.
Chỉ có đôi tay, kinh nghiệm và sự tập trung tuyệt đối của người nghệ nhân.

Thân bình được chia thành sáu phần bằng nhau. Một bố cục gợi đến sự lưu thông, hài hòa và bền vững trong quan niệm Á Đông. Các mảng họa tiết lặp lại nhịp nhàng, tạo nên một cấu trúc thị giác chặt chẽ như bàn cờ.

Khi nhìn từ trên xuống, toàn bộ thân bình hiện ra như một vòng tròn đồng tâm.
Những ô vuông, hình tròn và khoảng trống xoay đều quanh miệng bình, tạo nên một mê cung thị giác vừa cuốn hút, vừa bí ẩn.

Nó không đẹp kiểu phô trương.
Không gây ấn tượng bằng màu sắc rực rỡ.
Nó đẹp bằng trật tự, bằng chiều sâu, bằng sự kiên nhẫn.

Nền men đen ở đây không chỉ để tạo vẻ sang trọng.
Nó là “sân khấu” để men rạn vàng kem tỏa sáng.
Là phông nền để những nét vàng kim ánh lên vừa đủ, không thừa, không thiếu.

Triện đáy màu xanh gọn gàng, sắc nét, xác nhận đây là sản phẩm xưởng nội địa, mang tinh thần Kutani cổ điển giai đoạn hậu Showa – đầu Heisei, thời kỳ mà gốm Nhật đề cao sự hài hòa, kỹ thuật vững và chiều sâu thẩm mỹ.

Giá trị lớn nhất của chiếc bình này,
không chỉ nằm ở kỹ thuật hay xuất xứ, mà nằm ở tinh thần

Tinh thần của người nghệ nhân: kiên nhẫn, kỷ luật, tận tâm với từng chi tiết nhỏ.

Tinh thần của người chơi gốm: biết dừng lại, biết ngắm nhìn, biết giữ lại những gì đáng giữ.

Và tinh thần của người làm nghề: không chạy theo ồn ào, không vội vàng đánh đổi chiều sâu lấy lợi nhuận ngắn hạn.

Nội lực không đến từ việc mình sở hữu bao nhiêu món đồ quý.
Nội lực đến từ việc mình chọn giữ lại điều gì trong đời.

Giữ sự tử tế.
Giữ kỷ luật.
Giữ niềm tin vào con đường mình đang đi.

Trong hành trình xây dựng Nét Gốm 119, chiếc bình hút lộc Kutani này được xếp vào Bảo vật #02, với tên gọi: “Nội lực qua tinh thần gốm.”

Nội lực không đến từ việc mình sở hữu bao nhiêu món đồ quý.
Nội lực đến từ việc mình chọn giữ lại điều gì trong đời: sự tử tế. kỷ luật và niềm tin vào con đường mình đang đi. Muốn đi xa, cần chậm, muốn lâu bền, cần vưng vàng . Và, muốn giữ được cái đẹp, trước hết phải giữ được lòng mình.

NETGOM119 GỐM ĐẸP VÌ NGƯỜI THƯƠNG

BÌNH BIZEN DÁNG NỤ HOA

Có những món gốm đến với mình bằng sự chủ động.
Có kế hoạch, có chuẩn bị hay có dự tính từ trước. Nhưng cũng có những món đến bằng duyên. Không hẹn, không báo trước, cũng không sắp xếp. Chỉ một khoảnh khắc nhìn thấy… rồi biết: “À, mình phải giữ nó lại.” Chiếc bình Bizen dáng nụ hoa này là một cuộc gặp như thế. Và cũng là lý do, nó trở thành Báu vật #01 – viên gạch đầu tiên của hành trình “Báu vật ký” tại Nét Gốm 119.

Giữa rất nhiều món gốm đi qua tay, có những món chỉ ở lại vài giờ, vài ngày, hay vài tháng. Nhưng cũng có những món, ngay từ lần đầu chạm mắt, đã biết sẽ ở lại rất lâu. Chiếc Bizen này không ồn ào, không rực rỡ, chỉ bình dị đứng lặng, như một người trầm tính trong đám đông. Nhưng khi càng nhìn lâu, càng thấy có chiều sâu; càng nhìn kỹ, càng thấy có hồn.

Bizen là một trong những dòng gốm cổ danh giá nhất Nhật Bản, với lịch sử hàng trăm năm. Triết lý của Bizen rất đơn giản: Không men, không màu vẽ, không che giấu vật liệu. Tất cả được phó mặc cho: Đất, lửa, và thời gian. Trong lò nung củi kéo dài nhiều ngày đêm, mỗi tác phẩm trải qua một hành trình riêng. Không ai kiểm soát được tro bay ở đâu. Không ai đoán trước lửa chạm chỗ nào. Không ai lặp lại được kết quả lần thứ hai. Vì thế, mỗi chiếc Bizen là một bản độc tấu. Không có bản sao.

Chiếc bình mang hình dáng như một nụ hoa đang hé. Thân tròn đầy, miệng mở dọc, đỉnh thuôn cao. Dáng đứng mềm mại nhưng vững chãi. Khiêm nhường mà không mờ nhạt. Nhìn từ xa, thấy yên. Nhìn gần, thấy sâu. Nhìn lâu, thấy mình chậm lại. Đó là dáng gốm của thiền.
Của sự tiết chế. Của người làm chủ được cái tôi.

Bề mặt chiếc bình giữ nguyên cấu trúc đất nung: Hơi sần, có hạt khoáng, có vân lửa, có vùng chuyển màu tự nhiên. Không có lớp men che phủ. Không có hiệu ứng nhân tạo. Tất cả đều thật. Cầm trên tay, cảm nhận được “hơi thở” của vật liệu. Đó là thứ cảm giác mà chỉ những dòng gốm truyền thống cao cấp mới có.

Dưới đáy bình là ký hiệu khắc tay của nghệ nhân. Không phải triện đóng khuôn. Không phải dấu in hàng loạt. Là dấu hiệu cá nhân. Là sự xác nhận thầm lặng: “Tôi chịu trách nhiệm cho tác phẩm này.” Đó là phẩm giá của người làm nghề.

  • Chiều cao: 37 cm
  • Vòng bụng: 68 cm
  • Đường kính đáy: 12 cm
  • Chất liệu: Gốm Bizen nung củi, không men
  • Tình trạng: Hoàn hảo

Phù hợp trưng bày tại:

  • Phòng khách
  • Phòng trà
  • Thư phòng
  • Góc thiền

Không phải vì hiếm, không phải vì đắt. Mà vì:Nó đại diện cho một giai đoạn, một bước trưởng thành, một lựa chọn có ý thức. Đó là: Chọn chiều sâu thay vì bề nổi, chọn giá trị lâu dài thay vì lợi ích ngắn hạn, chọn sự bền bỉ thay vì hào nhoáng.

Chiếc bình này đánh dấu thời điểm Nét Gốm 119 bước sang một tầng mới:
Tầng của sự chín chắn, điềm tĩnh và bền vững.

Một món gốm trở thành “báu vật” không phải vì bao nhiêu triệu.

Mà vì:

  • Nó đánh dấu một cột mốc
  • Nó lưu giữ một cảm xúc
  • Nó kể một câu chuyện

Chiếc Bizen này là khởi đầu cho chuyên mục “Báu vật ký”

Chỉ để ghi nhớ.

Giữa cuộc sống ngày càng nhanh ta dễ chạy theo con số, lượt xem, doanh thu hay xu hướng. Nhưng để đi đường dài, ta cần những khoảng lặng như một chiếc bình, một góc nhỏ, một phút dừng lại để nhắc mình; Chơi gốm – trước hết là chơi với chính mình.

Chiếc Bizen này…ở lại như một người bạn trầm tính và luôn hiện diện.


Bình Fukagawa dáng chuông đứng vẽ hoa diên vỹ – Thanh âm trong trẻo của sứ trắng Nhật Bản

Cao 40cm, đường kính miệng 5,5cm, đáy 13cm, chu vi vai 61cm – chiếc bình gốm này là minh chứng cho kỹ nghệ sứ tinh tế của lò Fukagawa Seiji, một trong những dòng gốm quý của Nhật Bản.
Toàn thân bình phủ lớp men trắng muốt – mịn màng, trong trẻo và tinh khiết đến mức phản chiếu ánh sáng như sương mai. Đó là loại men mà người Nhật thường ví như “bề mặt của sự yên bình”, chỉ có thể tạo nên bằng tay nghề lão luyện và tâm hồn trong sáng của người thợ.

Chiếc bình này mang dáng chuông đứng (Standing Bell Form) – một biến thể cổ điển trong dòng sứ hoàng gia Fukagawa.
Dáng bình cao, vai nở, thân tròn thuôn dần về đáy, tạo cảm giác bề thế mà vẫn nhẹ nhàng, vừa vặn để ánh sáng lướt qua thân men trắng như một dải lụa.
Miệng bình thu nhỏ tinh tế – một đặc trưng kỹ thuật được người Nhật gọi là “kuchi wo shiboru” (rút miệng).
Cấu trúc ấy không chỉ giúp giữ thăng bằng thị giác, mà còn mang ý nghĩa phong thủy: “tụ khí sinh tài” – năng lượng và sinh khí được giữ lại bên trong, tượng trưng cho sự tích lũy, bền vững và nội lực sâu.

Ở góc nhìn thẩm mỹ, dáng chuông còn khiến thân bình toát lên phong thái quân tử: vững vàng, tĩnh tâm, uy nghi nhưng không khoe mình.

Ở Fukagawa, mọi đường nét đều được tiết chế.
Không phải vẽ để người ta thấy rõ, mà để người ta tự mình nhận ra.
Những nhát cọ lam mờ, những khoảng trắng không tô, chính là triết lý “hư trung hữu thực” – có trong không, và không trong có.
Người xem càng nhìn lâu, càng cảm nhận được chiều sâu và sự tĩnh tại lan ra từ chính sự giản dị ấy.

Dưới đáy bình là triện núi Phú Sĩ (富士山) – biểu tượng đặc trưng của Fukagawa Seiji, kèm dòng chữ 深川製 宮內省納, nghĩa là “Chế tác bởi Fukagawa, nộp cho Nội phủ Nhật Bản”.
Đây là dòng triện từng được sử dụng trên các sản phẩm cung tiến Hoàng gia, đánh dấu vị thế “quốc bảo” của lò gốm này trong lịch sử mỹ thuật Nhật Bản.

Chiếc bình không cần màu sắc rực rỡ hay hoa văn phức tạp.
Nó đứng lặng như một đoá diên vỹ đang nghiêng mình trong nắng sớm, tinh khôi và tĩnh tại.
Khi ánh sáng chiếu qua, sắc trắng ngọc lung linh khiến hoa dường như lay động – không bởi gió, mà bởi nhịp thở của chính không gian.
Một vẻ đẹp thuần khiết, trầm tĩnh, và đầy khí chất.

MỘT CHIẾC BÌNH MỘC MEN TRO VÀNG NÂU: ĐẤT CHÍN QUA LỬA, NGƯỜI CHÍN QUA THỜI GIAN

Có những món gốm đến rất nhẹ.
Không reo vui, không ồn ào, chỉ xuất hiện một cách đĩnh đạc.

Chiếc bình men tro này nằm trong số ấy —
bình thản, chân thành, như một câu chào nhỏ đủ làm yên lòng người đối diện.Không phải vì nó muốn được chú ý, mà vì bản thân nó đã có nội lực để không cần phải phô bày.

Dáng bình tròn vai, thân gọn, miệng mở vừa phải.
Một hình thể hài hòa, giống như một khoảnh khắc trọn vẹn gom đủ đất – lửa – hơi thở nghề.

Không theo phong cách “cao để gây ấn tượng”,
mà chọn “tròn để giữ năng lượng”.

Sự đầy đủ ở đây, không khoa trương —
đó là kiểu đủ đến từ bên trong.

Men tro vàng olive pha nâu đất,
chảy xuống thân thành từng vệt mềm, như dòng thời gian đọng lại trên vách gốm.Men không cố hoàn hảo. Có nơi dày, có chỗ mỏng, có đoạn rơi thành giọt —
như những năm tháng người ta trải qua: chỗ sáng, chỗ tối, chỗ im lặng, chỗ nở hoa.Cái đẹp của bình này không nằm ở “đúng chuẩn”, mà nằm ở chân thật.

Bề mặt được khắc thủ công, đều đặn như hơi thở đều mỗi sáng sớm.
Từng nhát khắc là một lần người thợ đặt tâm mình lên đất.Không có nét nào vội.
Không có đường nào lỏng. Nhìn gần là thấy mồ hôi nghề; soi kỹ là thấy cả sự nhẫn nại.

Hai núm gốm nhỏ hai bên vai —chi tiết mộc mạc, từng có mặt trên những bình gốm cổ dùng để buộc dây treo.

Ngày nay không còn cần đến chức năng đó,
nhưng người thợ vẫn giữ lại —giữ để nhắc mình về cội nguồn,
giữ để người chơi gốm nhớ về sự dung dị ban đầu của nghề. Có những giá trị, không hiện hữu để khoe, mà hiện hữu để nhắc ta đừng quên.

Triện đóng sâu, tem xưởng vàng đen nhỏ xinh,
đủ để nói lên sự tử tế của người làm.

Đáy nung vàng rơm, điểm lửa loang mềm —
đó là bản chứng thực của lò, của lửa, và của sự kiên trì.

Không chiếc nào giống chiếc nào,
mỗi chiếc là một hành trình đi qua lửa…
để trở thành chính nó.

Kích thước & Thông tin

  • Cao: 17cm
  • Đường kính miệng: 10cm
  • Chu vi vai: ~50cm
  • Chất liệu: đất nung cao nhiệt
  • Men: Men tro tự nhiên (ash glaze)
  • Kỹ thuật: chạm vân thủ công, vệt lửa yohen
  • Xuất xứ: Nhật Bản

Đây không phải chiếc bình để “gây hiệu ứng wow”.
Nó dành cho người thích quan sát lặng lẽ,
thích cái đẹp không cần giải thích,
và hiểu rằng những thứ bền nhất đều đi chậm.

Một chiếc bình dành cho người đang chọn sống sâu thay vì sống vội.

Đặt ở góc trà, cạnh bình xương rồng nhỏ, hay dưới ánh sáng xiên chiều,
vẻ đẹp mộc mạc sẽ tự hiện — không cần sắp đặt.

CỨ CHÂN THÀNH MÀ ĐỐI ĐÃI, CÒN LẠI LÀ TÙY DUYÊN

Giữa vô vàn dáng bình, có một chiếc bình gốm mộc men nâu trầm, thân khắc nổi những đường vân lặp lại như sóng gió tuần hoàn của thời gian.

Mỗi nét khắc được tạo thủ công, đều đặn, liên tiếp mà không hề gấp gáp – như nhịp thở của người thợ gốm khi đang lặng lẽ gửi tâm mình vào đất.
Bề mặt men ánh nâu pha ánh khói, dưới ánh sáng lại dần chuyển sang sắc đồng sậm, tạo cảm giác sâu và tĩnh.
Đặt bàn tay lên thân bình, có thể cảm nhận rõ từng gờ nổi nhấp nhô – mộc mạc, thật thà và kiên nhẫn.

Không hoa, không họa tiết phô trương, chiếc bình chọn cho mình sự giản dị.
Nhưng chính trong sự giản dị đó, người ta lại nhìn thấy chiều sâu – giống như một tâm hồn đã đi qua nhiều biến động, nay chọn cách đứng yên giữa đời, không khoe, không giấu, chỉ hiện hữu bằng sự thật lòng.

Bởi thế, khi nhìn chiếc bình, ta không chỉ thấy hình hài của gốm, mà còn bắt gặp bóng dáng của một người:
một người từng yêu hết lòng, từng chịu, từng buông, và cuối cùng chỉ còn lại một niềm tin giản dị –
cứ chân thành mà đối đãi, còn lại là tùy duyên.

Trong tình yêu hay trong cuộc sống, không ai có thể nắm giữ được tất cả.
Điều duy nhất ta làm được là sống thật với cảm xúc của mình.
Nếu ai đó đón nhận, đó là duyên lành.
Nếu ai đó rời đi, đó là điều nên đến.
Giống như chiếc bình kia, dù không chứa hoa, không cần tô điểm, vẫn đủ để người ta dừng lại lâu hơn một chút – chỉ để ngắm cái đẹp bình thản mà chân thành.

🪶 Thông tin sản phẩm

  • Dòng gốm: Gốm Nhật mộc, men nâu khắc nổi thủ công
  • Kích thước: Cao 21cm, Đường kính miệng 9cm, Chu vi thân 66cm
  • Đặc điểm: Thân khắc vân nổi lặp lại, men trầm ấm, hiệu ứng ánh khói tự nhiên
  • Trạng thái: Sưu tầm – trưng bày
  • Gợi ý trưng bày: Đặt tại góc thiền, phòng đọc hoặc nơi có ánh sáng nhẹ để tôn vẻ tĩnh tại của men gốm

Lọ hoa men màu lá mạ – sắc xanh của sự thanh khiết và bình an

Có những sắc màu khiến lòng người tự nhiên dịu lại — như màu lá mạ đầu mùa, tươi mà không gắt, trong mà vẫn đủ độ đằm sâu.
Chiếc lọ hoa men xanh ngọc này chính là như thế: một gam màu an lành, tựa hơi thở của buổi sáng sau cơn mưa, thanh thoát mà mộc mạc.

Lọ có dáng thuôn tròn, phần cổ vươn nhẹ lên, vành miệng tạo hình ngũ giác mềm mại, khiến tổng thể vừa cổ điển vừa lạ mắt. Sắc men lá mạ bóng ngời ôm lấy toàn thân lọ, phản chiếu ánh sáng như một làn nước phơn phớt ngọc. Nước men phủ đều, mịn màng, không tì vết — thể hiện kỹ thuật nung tinh chuẩn của nghệ nhân.

Phần triện đáy 「老特高」 được viết tay tinh tế dưới lớp men trong, biểu trưng cho một xưởng gốm danh tiếng từng gìn giữ kỹ thuật men Celadon truyền thống. Đây không chỉ là dấu hiệu xuất xứ, mà còn là lời khẳng định cho niềm tự hào nghề gốm: tôn vinh cái đẹp của sự giản đơn và sự tĩnh tại trong từng tầng men.

Chiếc lọ cao 23cm, chu vi thân 34cm, miệng 6cm, đáy 5cm — tỉ lệ cân đối vừa đủ để trưng riêng trên kệ hoặc cắm vài nhánh lan trắng, cành liễu, hay hoa sen tàn.
Khi ánh sáng chạm vào, sắc xanh chuyển từ nhạt sang đậm như một mặt hồ lặng, để lại trong lòng người cảm giác yên tĩnh, thanh thản và rất đỗi nhân hòa.

Đi kèm lọ là hộp gỗ nguyên bản, tăng thêm giá trị sưu tầm cho người yêu gốm.
Một tác phẩm nhỏ nhưng chứa đựng tinh thần lớn: sự an nhiên của người làm gốm và người thưởng gốm, cùng gặp nhau trong phút giây tĩnh lặng của màu xanh ấy.