Chiếc Bình Hoa Trà – Gió Nhẹ Đồi Kutani, Về Yên Bình Bến Sông

Có những cuộc gặp gỡ không hẹn trước, nhưng lại gieo vào lòng ta một cảm xúc rưng rưng, như thể đã chờ nhau cả một đời. Chiếc bình hoa trà này – một chiếc bình mộc đến từ dòng gốm Kutani – mang đến cho tôi cảm giác ấy: niềm vui lâng lâng khi gặp lại một cố nhân, người bạn thuở hàn vi, tưởng là thất lạc sau năm tháng, nay bất ngờ trở về.

Khi mở hộp gỗ và nhìn thấy chiếc bình lần đầu, tôi đã khựng lại. Không phải vì vẻ lộng lẫy, mà chính sự mộc mạc, an nhiên ấy làm tim mình như thổn thức. Cảm giác như bắt gặp ánh mắt thân quen giữa phố đông người, như tiếng gọi thì thầm từ quá khứ vọng về. Tôi đứng lặng, tay khẽ chạm lên đường nét gốm, lòng dâng lên một niềm xúc động khó gọi thành tên. Chiếc bình ấy không chỉ là vật phẩm, mà như một khúc nhạc xưa quen thuộc, ngân lên từ ký ức.

Màu men không rực rỡ, chỉ như sắc chiều thu phủ nhẹ lên ngọn đồi xa xứ. Những cánh hoa trà vàng e ấp bung nở giữa nền lá xanh, vẽ nên một bức tranh đời nhẹ nhàng mà sâu thẳm. Tôi thấy mình như quay về mái hiên xưa, nơi có tiếng mẹ pha trà, có nắng chiều nghiêng qua hàng rào hoa dại, và có bóng một người bạn đã từng cười cùng tôi dưới tán lá ấy.

Không cầu kỳ trong hình thể, chiếc bình có dáng tròn căng đầy, chu vi thân rộng đến 77cm – như vòng tay của mẹ, như lòng dạ bao dung của đất. Cao 23cm, miệng 10cm, đáy 12cm – mọi tỷ lệ đều hài hòa, mang đến cảm giác vững chãi mà nhẹ tênh.

Tôi xoay nhẹ đáy bình, và một dòng triện viết tay hiện lên – không rõ là tên ai, nhưng lại giống như một ký hiệu thiêng, đánh dấu mối lương duyên giữa tôi và chiếc bình này. Như thể người nghệ nhân đã gửi gắm vào đó một lời nhắn thầm, một thông điệp vượt khỏi thời gian và không gian: “Nếu hữu duyên, chúng ta sẽ gặp nhau.” Giữa tôi và chiếc bình – không có gì ràng buộc, chỉ có một niềm kết nối lặng lẽ, âm thầm mà sâu đậm.

Không còn là vật vô tri, nó như một người bạn từ xa trở về, ngồi lại bên tôi trong một buổi chiều yên tĩnh, rót cho nhau tách trà thơm mà không cần lời nào.

Nó là chiếc thứ hai tôi giữ lại – sau chiếc bình màu huyết dụ từng gắn với một nỗi buồn chia xa. Nhưng khác với cảm giác thinh lặng, nghẹn ngào nơi chiếc bình cũ, thì bình hoa trà này là sự vỡ òa của hạnh phúc – một cuộc trùng phùng không hứa hẹn mà đầy thiêng liêng.

Và tôi hiểu, trong thế giới của gốm, có những món đồ không phải để mua bán, mà để giữ lại – như người ta giữ một mảnh hồi ức, một khúc giao mùa, hay một cái ôm dịu dàng từ người bạn xa xưa.

Giữa muôn vàn chiếc bình, chiếc này là niềm riêng, là tấm lòng, là nỗi nhớ vừa kịp nở hoa.

KHÔNG GIAN THIỀN CHO NGÀY CUỐI TUẦN

Đã bao lâu rồi ta chưa thật sự ngồi yên?
Không điện thoại, không công việc, không phải đối thoại – chỉ là ngồi đó, bên một chiếc bình gốm cũ, giữa ánh sáng dịu dàng, trong một không gian nhỏ xíu mà bình an.

Không cần một thiền thất. Không cần chuông mõ hay hương trầm.
Chỉ cần một góc nhỏ, một chiếc bình, và một tâm hồn muốn trở về.


Không gian thiền không cần to – nó cần đủ thở. Một góc nhà 1 mét vuông cũng có thể trở thành nơi trú ẩn cho tâm hồn.
Và gốm – vốn được sinh ra từ đất – là một trong những chất liệu nguyên sơ nhất để giữ lấy sự tĩnh tại.

Một chiếc bình men lam đứng lặng.
Một nhành lá khô cắm nghiêng.
Một mặt vải linen sáng, vài quyển sách cũ, và ánh sáng từ ô cửa nhỏ…
Thế là đủ để bạn có một không gian thiền ngay trong nhà.


Chọn chiếc bình “biết lặng”:
Nên chọn loại bình không quá nhiều màu sắc – men tro, men rạn, hoặc men nâu trầm là lý tưởng. Dáng bình nên đơn giản, cổ điển.

Nền kê mộc – ánh sáng mềm:
Dùng mặt gỗ cũ, khăn bố, hay mâm tre. Tránh nền bóng loáng hoặc có họa tiết mạnh.
Nên đặt nơi có ánh sáng tự nhiên – sáng sớm hoặc cuối chiều là đẹp nhất.

Đặt thêm vài vật nhỏ mang tính “gợi”:Một quyển sách thiền, một tách trà gốm, hoặc một viên đá trắng – những thứ không gây nhiễu mà lại tạo chiều sâu.—

Có những lúc tôi không ngồi thiền theo kiểu truyền thống. Nhưng mỗi khi lau bụi cho chiếc bình cũ, mỗi khi đặt lại một nhành khô vào miệng bình – tôi thấy mình đang “trở về”.Gốm không nói. Nhưng sự hiện diện của nó làm tôi dịu lại, nhẹ lại.

CHIẾC BÌNH KỶ NIỆM 20 NĂM – VẺ ĐẸP VƯỢT THỜI GIAN TỪ XỨ PHÙ TANG

Chiếc bình kỷ niệm 20 năm – Bông mẫu đơn và cánh bướm

🌸 Giới thiệu sản phẩm

Chiếc bình sứ Nhật này được chế tác năm Showa 49 (1974) như món quà kỷ niệm 20 năm thành lập của một công ty Nhật – 株式会社辻鐵工所 (Tsuji Ironworks Co., Ltd).
Nay, chiếc bình ấy đã vượt trùng khơi thời gian để xuất hiện nơi đây – như một chứng nhân của những điều đẹp đẽ bền vững.

Trên nền men lam cobalt thẳm sâu là đóa mẫu đơn nở rộ – biểu tượng của phú quý và thanh cao, được vẽ tay tỉ mỉ bằng gam hồng đào pha loãng, với những đường cọ mịn như sương. Lá hoa được vẽ bằng men lam đậm viền chỉ vàng, thể hiện trình độ kỹ thuật gốm nội địa cao cấp của Nhật thời kỳ hậu chiến.

🦋 Một bí mật phía sau…

Ít ai biết rằng phía sau thân bình, dưới lớp men lam trầm tĩnh, lại có một cánh bướm nhỏ đắp nổi.
Không phô trương, không quá sắc nét – chỉ là một nhấn nhá dịu dàng của nghệ nhân, như để gửi gắm một điều gì đó…

Trong thẩm mỹ Nhật Bản, bướm là hình ảnh của linh hồn, của sự chuyển hóa và cái đẹp mong manh.
Cánh bướm nhỏ ấy khiến người ta phải xoay nhẹ bình, phải chú ý và dừng lại – như một lời nhắc rằng:

📐 Kích thước – Chi tiết kỹ thuật

Thông sốGiá trị
Chiều cao21 cm
Đường kính miệng12 cm
Đường kính đáy13 cm
Chu vi thân lớn nhất74 cm
Thể tích ước lượng~6100 ml
Tình trạngHoàn hảo – không sứt, men sáng bóng

🎨 Giá trị nghệ thuật & sưu tầm

  • Một tác phẩm phi thương mại, sản xuất nội bộ nhân dịp kỷ niệm nên có tính hiếm.
  • Kỹ thuật men lam sâu và hoa văn vẽ tay chuẩn phong cách Nihonga (hội họa Nhật truyền thống)
  • Hình khối bầu no tròn tượng trưng cho đủ đầy, viên mãn trong phong thủy
  • Phù hợp cho người sưu tầm hoặc không gian trưng bày trang trọng, nơi cần sự tĩnh tại và nghệ thuật

BÌNH HÚT LỘC MEN BÓNG DÁNG THON MÀU HUYẾT DỤ

Chiếc bình men màu máu đã giúp anh lưu giữ một cuộc tình– khi tiếng lòng khe khẽ ẩn trong màu men ấy chảy qua ngôn ngữ viết.
Viết bằng tình, không trách. Viết bằng nhớ, không níu. Viết như anh – người chọn giữ lại một chiếc bình… thay vì giữ một người.
Anh viết ra cho lòng nhẹ lại một chút – như người ta mở nắp bình rượu cũ, để hương xưa thoát ra trong đêm.

Không giữ người – vì bình ở lại


Chiếc bình màu máu

Không đựng hoa, không đựng nước, vì nó đựng một lời người gửi lại.
Bình ở đây, lặng lẽ ngồi bên anh.
Như một người bạn biết rằng: có những nỗi đau không cần lời an ủi, chỉ cần ai đó ở cạnh bên.

Nước mắt rơi xuống không phải vì yếu đuối – mà bởi vì đã từng thương rất thật.
Một tình thương đủ lớn, đủ đẹp… để vẫn chọn nâng niu, kể cả khi không còn giữ được.
Chiếc bình tin rằng người sống được với những điều sâu như vậy… rồi sẽ mạnh hơn tất cả.
Và chiếc bình ấy
vẫn ngồi đây,
vẫn lắng nghe anh,
vẫn thương anh – bằng tình cảm không điều kiện,

như gốm, không vỡ khi rơi vào người biết giữ.
Anh sẽ ổn, sẽ đi qua nỗi buồn mà tìm được hạnh phúc.
Bình sẽ ở bên anh lâu đến khi nào còn có thể
Người giữ gốm, giữ lòng, không giữ gió.

Thông tin kỹ thuật sản phẩm

  • Tên gọi: Bình hút lộc men bóng dáng thon màu huyết dụ
  • Chất liệu: Gốm sứ Nhật Bản cao cấp
  • Kích thước: Cao 27cm – Miệng 6cm – Đáy 7cm – Chu vi thân 54cm
  • Đặc điểm:
    • Men huyết dụ đỏ sẫm, bóng sâu, đều màu, không tì vết
    • Xương gốm trắng mịn, nung ở nhiệt độ cao
    • Có hộp gỗ truyền thống kèm dây buộc và phiếu viết tay
  • Xuất xứ: Nhật Bản – gốm nghệ thuật thủ công
  • Tình trạng: Sưu tầm và được giữ lại.

ÁO GẤM CỦA NGOẠI TRÊN CHIẾC BÌNH GỐM MEN KHẢM ĐEN ÁNH NÂU SANG TRỌNG

Chiếc bình gốm – như chiếc áo gấm của bà

Đôi khi, một chiếc bình không chỉ là bình, bình còn là ký ức đứng im. Như chiếc bình này – men nâu ánh đen, bề mặt khảm sần tỉ mỉ như từng mũi thêu trên tấm áo gấm ngày Tết của ngoại.

Bà tôi hay mặc chiếc áo ấy vào dịp đoàn viên. Những ngày cận Tết, cả nhà quây quần, bà nấu nồi thịt kho hột vịt, tay áo vén lên cao, giọng nhẹ mà ấm. Tôi còn nhớ rõ, vải gấm sẫm màu, hoa văn chìm – sờ vào mịn như men gốm, mà nhìn kỹ lại có độ nhấp nhô của năm tháng. Như chính chiếc bình này…

Tinh xảo và trang trọng như một ký ức đẹp

Chiếc bình có dáng tròn, miệng thắt nhẹ, thân no đủ – một hình khối cân bằng như lòng người an định.
Bề mặt phủ lớp men sần ánh nâu đen – tạo hiệu ứng “khảm nổi” bằng kỹ thuật lửa khử hiện đại, thuộc trường phái temmoku Nhật Bản. Đây là dòng gốm nghệ thuật được yêu chuộng bởi chiều sâu men và vẻ đẹp mang tính thiền định.

Ký hiệu triện đáy 「戸」khắc tay – xác nhận đây là sản phẩm thủ công từ một nghệ nhân Nhật. Dưới ánh sáng, họa tiết như chuyển động – như tiếng nói thì thầm của đất, của lửa, và của những ký ức đã ngủ yên.

Trưng trong nhà – là giữ lại cả không gian ấm áp

Một món gốm như thế này không cần lời giới thiệu. Nó đứng đó, âm thầm kể chuyện – về sự thanh lịch, về nét đẹp không lên tiếng.
Khi đặt ở một góc trang trọng – cạnh tủ trà, trên kệ thờ, hay giữa bàn tiếp khách – nó trở thành biểu tượng của sự sum vầy, của nền nếp, của lòng thương dành cho nhau.

Thông tin sản phẩm

HOA MAI TRẮNG VÀ CHIM TRÊN CHIẾC BÌNH BÁT TRÀNG MEN NÂU MỜ CỔ CAO

Có những chiếc bình không cần lên tiếng, vẫn khiến lòng người dịu lại.
Chiếc độc bình cao này là một món gốm Bát Tràng vừa về, mang theo cả một vườn mai trắng đang rì rào trên làn men trầm nâu như đất. Không hương, không sắc rực rỡ, nhưng lại khiến ta phải đứng nhìn rất lâu… như đang nghe một tiếng lòng thầm thì.

Bình được vẽ tay hoàn toàn – từng nhành mai uốn lượn, nở ra từ lớp nền gốm giản dị. Hoa không nở rộ một cách phô trương, mà lặng lẽ, đều đặn, vươn lên từ dáng hình thanh thoát. Những chú chim sẻ bé nhỏ đậu bên cành – một đôi, một mình – như thể đang kể chuyện đời sống bình dị, thân quen.

Triết lý hoa mai trắng

Trong văn hóa phương Đông, mai trắng là loài hoa của sự kiên định. Nó không chọn nở vào mùa rực rỡ, mà bung cánh trong những ngày lạnh giá. Cành khẳng khiu, hoa nhỏ xíu, nhưng thanh cao – tựa như phẩm hạnh của người quân tử: sống giữa đời, mà không để bụi trần vấy bẩn.

Ở Việt Nam, mai trắng ít gặp hơn mai vàng. Nó không biểu tượng cho tài lộc, mà cho tấm lòng trong sáng. Thứ ánh sáng không lấp lánh ngoài da, mà là ánh sáng từ bên trong: ánh sáng của người giữ được sự thiện lương giữa dòng đời vẩn đục.

Nhìn chiếc bình, tôi thấy một người sống nội tâm: không cần chứng minh mình cao quý, nhưng luôn chọn cách sống sạch lòng – sống như hoa mai.

Bình gốm – Gìn giữ cái đẹp tĩnh lặng

Dáng độc bình cao mang lại cảm giác kiêu hãnh – không kiêu sa, mà là sự điềm tĩnh. Đây là loại bình dùng để cắm một nhành mai khô, một cành đào nhỏ, hay chỉ đơn giản… để đó. Vì bản thân nó đã đủ để kể một câu chuyện: câu chuyện về sự thanh khiết, giản dị và yêu thương.

Nếu người ta tìm đến hoa để trang trí, tôi tin có những người tìm đến hoa mai trắng để soi lòng.

📌 Gốm Đẹp Vì Người Thương

Chiếc bình này không chỉ là một sản phẩm gốm Bát Tràng, mà là một tâm tình gửi tới những ai đang sống chậm, sống sâu. Những ai còn tin rằng hạnh phúc không phải là tiếng vỗ tay, mà là khoảnh khắc ta được là chính mình – thanh thản, an nhiên, như bông mai trắng đầu xuân.

SONG ẨN – BẢN GIAO HÒA CỦA MEN NGỌC VÀ TAY NGHỀ TRÁC TUYỆT

Chiếc bình Celadon hai lớp – men rạn vẽ chim hạc mà chúng tôi muốn giới thiệu hôm nay, chính là một bảo vật như vậy.

Kỳ công hai lớp – Đỉnh cao chế tác

Thoạt nhìn, bình mang vẻ giản dị trong màu men xanh rêu đặc trưng của dòng Celadon cổ điển. Nhưng càng quan sát kỹ, người xem càng không khỏi trầm trồ bởi kết cấu hai lớp độc đáo:

  • Lớp ngoài: đục lỗ thủ công, các đường chạm đan xen tạo thành mô-típ “mắt cáo” như mây vờn – lưới trời.
  • Lớp trong: bình men kín hoàn chỉnh, được tạo hình riêng biệt, sau đó nung cùng lớp vỏ. Phủ men toàn thân, lòng bình xoáy tròn như tâm pháp, vừa đẹp vừa đảm bảo công năng.

Đây là kỹ thuật hiếm, bởi chỉ cần sai một ly khi nung là cả hai lớp sẽ tách rời, nứt gãy, hoặc men không kết dính. Vậy mà chiếc bình này lại tròn trịa đến từng khe hở, mượt mà đến từng rạn men. Một bản nhạc hòa tấu giữa sự cứng cáp và tinh tế, giữa hình khối và hư vô.

Men rạn – Vết nứt của thời gian hay làn da của đất?

Toàn bộ chiếc bình phủ lớp men rạn craquelure cổ kính. Đó không phải là khuyết điểm, mà là chủ ý mỹ thuật. Những đường nứt li ti ấy, người nghệ nhân phải “nuôi” bằng tháng năm – để chúng lan dần, chậm rãi như gió lùa qua khe suối, như thời gian thấm vào gỗ đá.

Trường phái men rạn khởi nguồn từ Trung Hoa thời Tống, được nâng lên tầm nghệ thuật ở bán đảo Triều Tiên (gốm Goryeo), và lan sang Nhật Bản như một biểu tượng của wabi-sabi – vẻ đẹp của điều không hoàn hảo.

Trên chiếc bình này, lớp men ấy như một lớp sương mỏng phủ lên thời gian, khiến mỗi lần ánh sáng rọi qua lại lấp lánh một cảm xúc khác.

Hạc vũ thanh không – Nghệ thuật ẩn hiện

Trên phần vai bình là hình ảnh chim hạc và đám mây cách điệu, được vẽ lót men dưới lớp rạn. Đó là một kỹ thuật khó: nét vẽ phải đủ tinh tế để không bị men nuốt, nhưng cũng không quá đậm khiến phá vỡ bố cục. Nhìn kỹ, những chú hạc không bay trên nền gốm – mà bay giữa tầng tầng lớp lớp khí sắc, như lơ lửng giữa trời sớm.

Trong văn hóa phương Đông, hạc là loài chim của cõi tiên, biểu tượng cho sự trường thọ, thanh cao, và mối liên hệ giữa trời và người. Đặt giữa màu men xanh rêu – chiếc bình như một thiền thoại bằng đất nung, nhẹ tênh mà sâu lắng.

Một bảo vật đương đại – Sống giữa truyền thống

Chiếc bình này không thuộc về quá khứ, nhưng nó sống cùng ký ức truyền thống. Theo dấu triện đáy 青佑 (“Thanh Hữu”) – nhiều khả năng đây là tác phẩm của một nghệ nhân hiện đại người Nhật hoặc Việt theo đuổi lý tưởng thủ công đỉnh cao. Sản phẩm nặng tới 8kg, cao 27cm, thân tròn to với chu vi 112cm, đế vững, miệng mềm mại.

Trong thế giới gốm hiện đại, rất hiếm gặp một tác phẩm vừa đậm truyền thống, vừa độc bản đến vậy.

KINTSUGI CHO TÂM HỒN – CHỮA LÀNH RỒI SỐNG CHẬM VÀ TỰ TẠI

Có những ngày, ta tự hỏi: “Sao lòng mình cứ thấy mong manh vậy?”
Một câu nói nhẹ cũng khiến tim đau. Một ánh nhìn lạc nhịp cũng làm ta suy nghĩ mãi.
Có lẽ… vì bên trong ta đã từng có những vết nứt hằn sâu.

Những vết nứt không ai thấy.
Không nằm trên da thịt – mà ẩn trong những nơi rất sâu: một ký ức không lành, một lần bị bỏ lại, một mối tình chưa kịp thành tên…


🏺 Kintsugi – nghệ thuật của sự nhẹ tay

Người Nhật có một cách rất riêng để giữ lại những chiếc bình đã vỡ.
Họ không vứt đi cũng không giấu vết nứt.
Họ dùng vàng để nối lại và gọi tên nó là kintsugi.

Khi ấy, chiếc bình không chỉ lành lại – mà còn trở nên quý hơn xưa.
Vì vết nứt đã trở thành dấu son.
Vì từng vỡ rồi vẫn đẹp – thậm chí đẹp theo một cách đặc biệt.


💔 Còn những vết nứt trong lòng người – có ai hàn lại giúp ta không?

Chắc là không rồi. Nhưng cũng không sao. Vì ta sẽ từ từ học cách tự hàn – bằng một chút bao dung, một chút thấu hiểu. Bằng việc cho phép mình… không hoàn hảo.
Cho phép mình mỏi mệt. Và cho phép mình không che giấu nữa.


🌿 Sống bình tĩnh – không phải là luôn mạnh mẽ

Mà là biết mình từng yếu lòng – và vẫn lựa chọn dịu dàng với đời.
Là không cần thắng ai, không cần hơn ai.
Chỉ cần sống đủ sâu để thấy thương chính mình.

Bình tĩnh sống… là như chiếc bình từng vỡ – được nâng lên bằng hai tay nhẹ nhàng.
Không còn nguyên vẹn – nhưng đủ đầy.

BÌNH ĐỨNG GIỮA GIÓ _ ĐỢI NGƯỜI THƯƠNG

Chiếc bình mộc mạc này tựa như một người trầm lặng đứng giữa ruộng đồng chiều muộn. Không phô trương, không cầu kỳ, chiếc bình mộc mạc men vàng nhạt, thân khắc lá mềm như gió, vai tròn như trời chiều vừa thở dài. Không cần nói nhiều, nó đã kể chuyện bằng sự im lặng của đất.-

Có những món gốm không phải để cắm hoa, cũng chẳng phải để trưng chốn cao sang.

Chúng sinh ra để đứng lặng giữa đời – như một người bạn cũ, không lên tiếng nhưng luôn có mặt.

Chiếc bình này, không men bóng, không họa tiết sắc sảo, không màu men lộng lẫy.

Chỉ là một màu vàng như đất vừa khô mặt sau cơn mưa.

Chỉ là những nét khắc như lúa lên đòng – nhẹ mà bền.

Chỉ là miệng men đen tuyền như giếng cổ – sâu và lặng.

Nhưng chính sự “chỉ là” đó, lại khiến chiếc bình trở thành một đoạn ký ức bằng đất.

Nó khiến ta nhớ đến mẹ – người không bao giờ phô diễn, nhưng từng đường kim, mũi chỉ, từng lon gạo, từng ánh mắt… đều đầy ắp thương yêu.

Nó khiến ta nhớ cánh đồng mùa gặt – nơi tiếng cười còn vương trong rơm, và mùi nếp chín như men ủ trong lòng gió.

Và nó cũng nhắc ta nhớ rằng:

Đất có thể không nói gì, nhưng đất luôn lắng nghe.

DÁNG CÒ HAY DÁNG AI – ĐÔI BÌNH qua ĐÔI MẮT NGƯỜI THƯƠNG

Không cần họa tiết cầu kỳ, chỉ một sắc nâu thô mộc và vài đường khắc nổi thủ công, nhưng cặp bình gốm Hương Canh này lại chạm đến sâu thẳm ký ức về ruộng đồng, về tuổi thơ, và về những buổi chiều lộng gió với bóng cò trắng bay nghiêng nghiêng giữa trời.

Con Cò – Biểu tượng của đồng quê Việt

Trong tâm thức người Việt, con cò trắng không chỉ là hình ảnh quen thuộc của cánh đồng lúa nước, mà còn là biểu tượng của người nông dân chân chất, cần mẫn và chịu thương chịu khó.
Cò đi ăn đêm, lặng lẽ mà kiên trì
Cò bay thẳng cánh, là dáng tự do, thanh thoát giữa không gian mênh mang
– Và những câu ca dao từ bao đời:

“Con cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non…”

Cặp bình mang hình ảnh cò – một chiếc đơn lẻ, một chiếc đôi cò cúi đầu quấn quýt – như đang kể một chuyện đời, chuyện duyên, chuyện nhớ thương.
Chất sành Hương Canh nung già, gợi cảm giác bền bỉ, chắc tay như đất lành quê mẹ.

Gốm đẹp vì Người thương

Gửi đến người thương một cặp bình mang hồn đất, dáng cò – như thay lời tri ân người đã cùng ta đi qua những mùa cũ.
Để trong căn nhà nhỏ, bên kệ sách, giữa phòng trà hay ở một góc tĩnh vật, vẫn luôn có bóng dáng của quê hương.