LỜI THÌ THẦM CỦA MEN

Có những ngày, ta không cần một tiếng nói nào để thấu hiểu.
Chỉ cần đứng trước một chiếc bình gốm, ngắm làn men trôi chậm rãi trên thân đất nung, lòng đã dịu lại như một khúc nhạc không lời. Đó là khi gốm không chỉ là hình khối – mà trở thành một cảm xúc, một lời thì thầm.

Hôm nay, hai chiếc bình trong bộ sưu tập của Nét Gốm Nếp Người cùng cất lên lời thì thầm ấy – một bằng sắc lam ngọc trong trẻo, một bằng màu xám tro tĩnh lặng. Hai tiếng nói trái ngược nhưng hòa quyện, như một đoạn đối thoại giữa thiên nhiên và tâm hồn con người.

Chiếc bình lam ngọc hiện lên như vòm trời mùa thu gom lại trong lòng đất.
Màu men mượt như ngọc, mang sắc xanh pha chút ánh xám, dịu dàng mà không nhạt nhòa. Đặt dưới ánh sáng, chiếc bình phản chiếu từng lớp men như gương nước — vừa mát lành vừa sâu thẳm.

Hình dáng thon gọn, miệng loe nhẹ như đang mở lời. Không có hoa văn cầu kỳ, nhưng chính sự tối giản ấy khiến bình trở nên thanh tú, giống như một người phụ nữ an tĩnh, chẳng cần nói nhiều để khiến người đối diện lắng nghe.

Nếu lam ngọc là bầu trời sau mưa, thì xám tro là mặt đất sau vụ mùa.
Chiếc bình mang sắc xám gợi nhớ đến mái ngói cũ, rơm tro và khói bếp quê. Màu men không đồng đều – đó lại chính là điểm tinh tế: từng vùng chuyển sắc nhẹ như hơi thở, khiến người nhìn cảm nhận được sự sống bên trong một màu tưởng như “chết”.

Dáng bình chắc khỏe, tạo cảm giác vững chãi. Nó không hấp dẫn ở cái nhìn đầu tiên, nhưng càng ngắm càng thấy đẹp – như một người bạn già, càng bên lâu càng thêm quý.


Men lam ngọc và men xám tro không phải là ngẫu nhiên.
Chúng là kết quả của một cuộc đối thoại dài giữa đất – lửa – và bàn tay người thợ. Mỗi màu men là một tính cách, một số phận:

  • Lam ngọc từng là men quý trong gốm cổ Trung Hoa và Nhật Bản, được chế tác bằng sự kiểm soát lửa khắt khe để giữ được ánh xanh trong.
  • Xám tro gần gũi hơn, nhưng khó kiểm soát hơn – vì chỉ cần chênh một chút nhiệt, men sẽ bị xỉn hoặc cháy. Đạt được sự đồng đều trong sắc xám là thử thách của sự nhẫn nại.


Tôi quyết định giữ 2 chiếc bình như giữ một kỷ niệm – như giữ lại những buổi chiều yên ả, khi ta chẳng cần nói gì với nhau, mà lòng vẫn ấm. Nếu bạn có dịp ghé “Nét Gốm Nếp Người”, hãy đến và lắng nghe:
… lời thì thầm của men.

…tiếng gọi nhẹ nhàng của đất.
và…một phần rất sâu trong chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *