BÀI VIẾT: “Chiếc bình không kịp về”
Mục: Gốm bộc bạch chuyện đời – netgomnepnguoi.com

Có những món gốm, ta chưa từng chạm tay vào, chưa một lần đặt lên kệ nhà mình. Nhưng lạ lắm – ta vẫn nhớ đến nó, như nhớ một người bạn từng hẹn gặp mà không kịp đến.
Chiếc bình gốm men trắng sần, thân đắp nổi hoa mẫu đơn đỏ – tím, điểm vài cành mai trắng thanh nhã. Màu men thô như bề mặt đá cát, vóc dáng lớn nhưng không thô (11 x 28x 73), từng đường nét như thể khắc vào đất một bức tranh mùa xuân vừa hé nở. Tôi đã chọn nó, không vì giá trị thương mại, mà bởi cảm giác nó nên được đứng cạnh chiếc bình men đen hoa mai trắng mà tôi đang giữ. Một cặp không cần giống nhau, chỉ cần hiểu nhau.
Thế nhưng, trong một khoảnh khắc ngoài ý muốn, chiếc bình ấy đã vỡ – ngay khi còn đang được gói ghém để lên đường.

Người gửi buồn. Người nhận cũng tiếc. Nhưng lạ thay, không ai giận ai. Bởi ai cũng biết: gốm mong manh lắm, cái đẹp đôi khi chỉ cần một giây để hóa thành kỷ niệm. Chỉ cần một phút không khéo tay, một rung nhẹ của đời, là đất gốm trở về với đất bụi.
Chiếc bình ấy không thật sự mất đi. Nó đã sống trong những bức ảnh đã kịp lưu lại. Và sống lâu hơn trong ý định chân thành của người muốn đưa nó về bên chiếc bình đen kia – nơi mà đáng lý, nó sẽ đứng đó, mỗi sáng chiều lặng im mà đẹp.
Với “Nét Gốm Nếp Người”, có khi một món đồ chưa từng đến cũng xứng đáng được ghi lại. Như một nót lặng trong bản nhạc – không vang tiếng, nhưng khiến giai điệu trở nên đầy đặn.
Cảm ơn vì đã từng muốn về với nhau.
Chiếc bình không kịp về – nhưng đã kịp để lại một câu chuyện.

Nét Gốm Nếp Người
Chạm vào gốm – cũng là chạm vào ký ức.
Gốm đẹp – vì người thương.


