CHIẾC BÌNH KHÔNG TÊN VÀ GIẤC MƠ VỀ ĐÔI BÀN TAY

Trong một góc lặng lẽ phía sau kệ gỗ sậm màu, có một chiếc bình gốm không tên.
Không triện. Không hoạ tiết. Không bóng bẩy.
Chỉ là dáng dấp thon gầy, men nâu nhạt, với vài vết rạn đã ngả màu theo thời gian.
Tôi không biết ai đã làm ra chiếc bình ấy.
Không có dòng lịch sử nào để kể.
Không có tên nghệ nhân, không thương hiệu, không huyền thoại.
Nhưng tôi biết một điều: đã có một bàn tay người chạm vào nó với tất cả sự tôn trọng.
Phải là một người rất kiệm lời, mới để mặc chiếc bình trần trụi như thế.
Không hoa lá cành, không dát vàng dát bạc.
Chỉ để đất là đất.
Và lửa là lửa.
Chiếc bình như một người trầm lặng trong thế giới ồn ào –
nó không mời gọi ánh mắt,
nhưng khi ai đó đủ kiên nhẫn để nhìn sâu,
thì sẽ thấy ở nơi cổ bình một nếp gấp rất khẽ –
giống như một cái thở dài còn vương lại trong đất.
Nhiều người đến tiệm tôi hỏi:
— Cái bình này dùng để cắm gì?
Tôi chỉ cười:
— Dùng để giữ im lặng.
Đôi lúc, những món gốm đẹp không phải vì chúng có giá trị cao.
Mà vì chúng không cần gì để chứng minh bản thân.
Chúng chỉ là một hiện thân của một tấm lòng.
Tôi vẫn để chiếc bình đó ở vị trí cũ.
Không bảng tên.
Không giá bán.
Nó ở đó như một bài thơ không lời.
Và mỗi lần nhìn vào, tôi lại tự hỏi:
Đôi bàn tay nào đã từng đặt trọn giấc mơ của mình vào đất sét…
rồi âm thầm để nó lại giữa cuộc đời,
không cần ai nhớ đến tên

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *